Loading

Friends

7 cái chết ngớ ngẩn của nhân vật nổi tiếng

1. Bạo chúa Attila the Hun

Ông là một trong những bạo chúa hung ác nhất trong lịch sử nhân loại. Trước năm 450 sau Công nguyên, đội quân của ông đi đến đâu là càn quét, cướp bóc, hủy diệt tất cả mọi thứ, nhờ đó ông chiếm đoạt được hầu hết châu Á, từ Mông cổ cho đến sát địa phận của Nga.



Nguyên nhân cái chết: Bị chảy quá nhiều máu cam trong đêm tân hôn.

Vào năm 435 sau Công nguyên, Attila kết hôn với nàng Ildico xinh đẹp. Mặc dù thói quen thường ngày ông ăn uống từ tốn và nhã nhặn, thế nhưng vì quá phấn khích nên trong buổi tiệc không kiềm chế được mình, ông chìm đắm trong men say cùng sơn hào hải vị. Vì quá say nên ông cũng không để ý đến nhiều lúc trong bữa tiệc ông có bị chảy máu cam. Và sáng hôm sau người ta tìm thấy ông nằm chết giữa vũng máu.

2. Tycho Brahe

Ông là nhà thiên văn học nổi tiếng người Đan Mạch vào thế kỷ 16. Chính những nghiên cứu của ông là nền tảng để sau này Isaac Newton khám phá ra định luật vạn vật hấp dẫn.



Nguyên nhân cái chết: Không chịu đi toilet.

Vào thế kỷ 16 người ta quan niệm rằng việc rời khỏi bàn trước khi bữa ăn kết thúc là việc vô cùng khiếm nhã. Brahe thì uống rượu như uống nước lã, và có tiền sử về bệnh viêm bàng quang nhưng hôm đó ông lại không kịp giải quyết trước khi vào bữa tiệc. Sự việc càng tồi tệ hơn khi ông tiếp tục uống quá nhiều trong bữa tối vì ông nghĩ từ chối lời mời rượu là một điều vô cùng bất lịch sự. Cuối cùng không thể chịu đựng được bàng quang của ông đã bị vỡ, để ông hấp hối chịu đựng cơn đau đớn trong suốt 11 ngày trước khi ra đi.

3. Horace Wells

Ông là người phát minh ra thuốc gây mê trong những năm 1840.



Nguyên nhân cái chêt:
Dùng thuốc gây mê để tự tử.

Trong suốt quá trình thử nghiệm với rất nhiều loại khí để tìm ra thuốc gây mê, ông đã bị nghiện chất chloroform. Năm 1848 ông bị bắt vì tội tạt axít sunfuric vào 2 người phụ nữ. Trong bức thư viết sau song sắt ông cho rằng chính chất chloroform đã khiến ông có những hành động điên rồ như vậy. 4 ngày sau đó người ta thấy xác ông trong tù, ông đã tự gây mê bằng chất chloroform và rạch bắp đùi với chiếc dao cạo.

4. Francis Bacon

Francis Bacon là một người nổi tiếng có tầm ảnh hưởng lớn nhất vào thế kỷ 16. Ông là nhà chính trị gia, nhà triết học, nhà văn và nhà khoa học, thậm chí người ta còn cho rằng ông có tham gia vào viết những vở kịch của Shakepeares.



Nguyên nhân cái chết: Cố nhồi tuyết vào một con gà.

Vào một buổi chiều năm 1625, Trong lúc ngồi trong nhà nhìn ngắm trời bão tuyết, ông chợt nảy ra một ý nghĩ: biết đâu tuyết lạnh có thể bảo quản được thịt tươi sống giống như là muối vậy. Quyết tâm thử nghiệm, ông mua một con gà ở làng bên cạnh, giết thịt và sau đó đứng giữa trời mưa bão cố nhồi tuyết đầy con gà xem nó có đông cứng lại được không. Không ai biết con gà có bị đông cứng lại hay không nhưng Bacon thì có, và ông đã chết ngay sau đó.

5. Jerome Irving Rodale

Ông là cha đẻ của phong trào thực phẩm hữu cơ, người sáng lập ra tạp chí “Organic Farming and Gardening”, người đứng đầu - Rodale Press, tập đoàn chuyên in ấn xuất bản tạp chí khá nổi tiếng ở Mỹ.


Nguyên nhân cái chết: Tại buổi truyền hình “Dick Cavett”, khi đang thảo luận về ích lợi của thức ăn hữu cơ.

Rodale, người đã tuyên bố hùng hồn: “Tôi sẽ sống đến 100 tuổi trừ khi gặp phải tai nạn do 1 chiếc xe taxi điên rồ nào đó.” Ông chỉ thọ đến 72 tuổi khi ông xuất hiện trong buổi truyền hình “Dick Cavett” vào 1/7/1971. Đang giữa cuộc phỏng vấn, ông bị đột tử ngay trên ghế, nguyên nhân là do bị lên cơn đau tim đột ngột. Và buổi truyền hình đó đã không bao giờ được công chiếu.

6. Aeschylus

Ông là nhà viết kịch nổi tiếng của Hy Lạp sống ở thế kỷ 5 trước công nguyên. Ông được coi là cha đẻ của sử thi bi kịch hùng tráng của Hy Lạp.



Nguyên nhân cái chết: Bị đại bàng thả con rùa rơi trúng đầu.

Theo truyền thuyết, đại bàng bắt rùa, thường phá vỡ mai rùa bằng cách thả chúng từ trên cao xuống cho rơi các tảng đá. Có lẽ một chú đại bàng đã nhầm chiếc đầu hói của Aeschylus với tảng đá và thả chú rùa rơi trúng đầu, gây nên cái chết của ông.

7. Jim Fixx

Jim Fixx là tác giả của siêu phẩm “Complete Book of Running”, nhờ cuốn sách này phong trào đi bộ đã trở nên rầm rộ vào những năm 1970.



Nguyên nhân cái chết: Lên cơn đau tim khi đang… đi bộ

Chuyện kể rằng Fixx đang đi du lịch Greensboro, Vermont, Mỹ. Hôm đó ông ra khỏi nhà và tiếp tục tập luyện đi bộ. Nhưng mới đi được quãng ngắn thì chứng nhồi máu cơ tim bộc phát. Khám nghiệm tử thi cho thấy rằng một động mạch vành của Fixx bị bít kín đến 99%, một động mạch khác tắc 80%, chưa kể 1/3 số còn lại cũng bị nghẽn, khiến cho Fixx lên cơn đau 3 lần trước khi trút hơi thở cuối cùng.

10 "phát minh vũ khí" điên khùng nhất thế kỷ

Trong chiến tranh, đổi mới vũ khí có thể mang tới chiến thắng ngoạn mục cho phe này và gây thất bại bất ngờ cho phe kia. Tuy nhiên cũng có những sáng kiến rất quái dị, thậm chí "điên khùng".

Dưới đây là 10 phát minh được các chuyên gia quân sự bình chọn là "điên khùng" nhất trong thế kỷ 20:

Chó chống tăng, được Liên Xô dùng trong Thế chiến II để chống lại xe tăng Đức. Những con chó này được huấn luyện tìm thức ăn dưới những chiếc xe tăng và bị bỏ đói trước mỗi trận đấu. Khi sắp lâm trận chúng được cho mang bom trên lưng, kèm đó là đòn bẩy sẽ bật lên khi chó chui xuống gầm xe. Khi đòn bẩy rơi trở lại, con chó sẽ phát nổ

Xe tăng hình xoắn ốc. Theo ý đồ của người thiết kế, nó có thể tiến vào chiến trường bất kể địa hình. Tuy nhiên do di chuyển không ổn định và nặng nề, nó đã không được dùng đến

Súng nòng cong, được dùng trong chiến đấu ở nội ô, cho phép người dùng bắn hạ kẻ thù nấp sau những ngõ ngách và tường bê tông.

Xe tăng Sa hoàng. Đây cũng là sản phẩm của Nga nhưng sớm bị loại bởi quá cồng kềnh và không mấy hữu dụng trong chiến đấu thật sự

Bóng phòng không được dùng trong Thế chiến II. Tác dụng: cản trở máy bay địch bay tầm thấp để rải bom bằng cách dùng những sợi dây kim loại căng và thiết bị nổ

Habbakuk, dự án chế tạo tàu sân bay từ pykrete - một hỗn hợp giữa nước đá và bột gỗ. Chiến tranh đã kết thúc trước khi dự án có thể thành hiện thực

Bom dơi được người Mỹ sáng tạo trong Thế chiến II để đối phó với Nhật Bản. Chế tạo bom này khá đơn giản: đặt thiết bị nổ gây cháy lên những con dơi không đuôi Mexico, sau đó thả chúng xuống thành phố của kẻ thù để phá hủy cơ sở hạ tầng

Mìn bánh xích Goliath do Đức chế tạo và dùng trong Thế chiến II. Loại mìn này dùng chống xe tăng và được điều khiển từ xa

Xe jeep bay. Ý đồ của người phát minh là tạo ra loại máy bay trực thăng đủ nhẹ để có thể hạ cánh bất kỳ địa hình nào, tuy nhiên ý tưởng này không thành hiện thực dù có nhiều mẫu thử được tạo ra

Tàu sân bay có thể bay, tuy nhiên thiết kế này chỉ nằm trên giấy do dễ dàng bị bắn hạ, tiêu thụ nhiều nhiên liệu và có ít lợi thế trên chiến trường

10 phát minh hữu dụng nhất năm 2010

Giải thưởng James Dyson nhằm công nhận những người đưa ra các giải pháp cho những vấn đề hàng ngày trên toàn thế giới. Người chiến thắng sẽ được nhận giải thưởng trị giá 10.000 bảng.

1. Thuyền tốc độ cao (Áo) là một con thuyền có thể chạy với tốc độ cao và lướt trên măt nước như bay, nhưng các thuyền viên bên trong vẫn rất an toàn.

2. Xe hữu dụng (Australia) là một dòng xe vận tốc cao, có thể lái qua địa hình gồ ghề và thâm nhập dễ dàng vào một đám cháy. Chiếc xe có cabin bọc cách điện có thể chịu được nhiệt độ cao ở mức 600 độ.

3. Gối thần kì (Bỉ) - giải pháp cho chứng mất ngủ. Sử dụng chiếc gối độc đáo này giúp kiểm soát và giữ cân bằng hơi thở, giúp con người thư giãn hơn qua đó ngủ ngon hơn.

4. Bút thông minh (Nga) là một cây bút kèm thêm ống kính Fresnel để phóng to những đoạn mà bạn viết ra.

5. Tủ lạnh tiết kiệm điện (Tây Ban Nha) là một tủ lạnh tiết kiệm điện năng. Chất liệu và các cảnh cửa tủ lạnh đều làm bằng nhựa trong suốt.

6. Xe thân thiện môi trường (Nhật Bản) là một chiếc xe hơi chạy bằng năng lượng gió.

7. Thiết bị phân hủy (Thụy Sĩ) là một sản phẩm giúp phân hủy chất thải hữu cơ một cách nhanh chóng mà không cần phải lo lắng về mùi. Qua nhiều giai đoạn, bạn lại có thể dùng chúng sử dụng làm phân bón.

8. Giày trượt tuyết an toàn (Ireland) cho phép người sử dụng không còn những bước đi cứng nhắc trên vùng tuyết.

9. Chỗ ngồi độc đáo (New Zealand) là một chỗ ngồi được thiết kế khéo léo, tiết kiện diện tích, gắn vào cột đèn công cộng.

10. Bình lọc nước tốt cho sức khỏe (Anh), chai nước có sử dụng ánh sáng cực tím để làm thanh trùng nước uống. Có bình lọc nước này bên mình, bạn có thể lấy nước ao, hồ để lọc và uống như thường.

Dấu phẩy giá bao nhiêu?

SGTT.VN - Có người hỏi nhà văn Oscar Wilde (1856 - 1900) sao ông thường có vẻ đăm chiêu. Nhà văn Anh này đáp: "Sáng nay tôi đã bỏ quên một dấu phẩy trong một bài thơ. Chiều nay tôi phải lấy lại".

Cần tập viết đẹp, rõ, trân trọng mọi ký tự ngôn ngữ dù chỉ là dấu phẩy bé nhỏ. Ảnh: Lê Quang Nhật

Sai một phẩy, nhảy ngàn dặm

Một giáo viên tiếng Anh đã đề nghị mỗi sinh viên đặt những dấu thích hợp vào câu sau: “Woman without her man is nothing”. Bọn con trai ngắt câu: “Woman, without her man, is nothing” (đàn bà, nếu thiếu nửa kia của mình, thì chẳng là gì cả). Bọn con gái lại ngắt câu như sau: “Woman: without her, man is nothing” (phụ nữ: thiếu cô ta, đàn ông chẳng là gì cả).

Một phụ nữ Mỹ đi du lịch ở châu Âu gửi điện về cho chồng: “Có một chiếc xuyến đẹp mê hồn, giá 75 đô. Em mua được không?” Anh chồng lập tức trả lời “No, price too high” (không, giá quá cao). Nhưng nhân viên điện tín mắc một sai lầm nhỏ đã bỏ qua dấu phẩy và thành: “No price too high” (không giá nào là quá cao). Được lời như cởi tấm lòng, cô vợ mua ngay chiếc xuyến. Khi về Mỹ, cô vợ khoe chiếc xuyến làm người chồng choáng váng. Người chồng đem vụ “bỏ sót dấu phẩy” này ra toà và thắng kiện. Từ đây, các hãng điện tín đòi hỏi nhân viên phải đánh vần dấu câu trong bức điện chứ không dùng ký hiệu. Nghĩa là phải viết “No comma price too high” (không phẩy giá cao quá).

Còn có giai thoại: một cặp yêu nhau nhưng chàng trai rất nghèo, phải đi xuất khẩu lao động để kiếm tiền cưới vợ. Những biến động xã hội nơi xứ người khiến thư từ đi lại thất thường. Sau mấy tháng bặt tin anh, cô gái viết thư sang cho biết cô không đủ kiên nhẫn chờ anh… Được thư, anh hốt hoảng viết vội ba chữ trả lời: “Đừng chờ anh!”. Thế là cô gái đi lấy chồng. Khi về nước anh trách cô gái bội ước. Cô gái đưa thư cũ của anh ra. Anh té ngửa: trong lúc đầu óc mụ mẫm mình đã viết thiếu một dấu phẩy. Thực ra, anh định viết “Đừng, chờ anh!”

Dấu phẩy đôi khi có giá đến nửa triệu đô. Năm 1870, trong danh sách các mặt hàng được miễn thuế vào Mỹ, lẽ ra là câu “Tropical fruit-plants for the purpose of propagation” (các cây nhiệt đới ăn trái nhằm mục đích nhân giống) thì người ta đánh nhầm dấu nối thành dấu phẩy, thành “Tropical fruit, plants for the purpose of propagation” (trái cây nhiệt đới, cây nhằm mục đích nhân giống). Thế là toàn bộ các loại trái cây nhiệt đới được nhập miễn thuế vào Mỹ. Tới khi người ta phát hiện ra sai sót chết người này, đã mất khoảng 500.000 USD tiền thuế không đòi lại được!

Hiểu sai dấu phẩy, quan chủ khảo bị vài chục… gậy

Dấu phẩy nhằm tách biệt các phần câu. Nó cho phép diễn đạt chính xác điều muốn nói. Đặt sai dấu phẩy, biết bao chuyện dở cười dở khóc đã xảy ra.

Trong Lều chõng, Ngô Tất Tố kể chuyện rằng, danh sĩ đời Lê, cụ Nguyễn Công Hoàn là bậc học vấn uyên thâm, chỉ vì cái tật đặt câu cầu kỳ, thành ra thi mãi không đỗ. Trong khi đó, con ông là Nguyễn Công Lân, sức học kém cụ rất xa, nhưng mà văn chương hoạt bát nên đã đỗ tiến sĩ.

“Khoa ấy […] ông Lân đã làm chủ khảo, cụ Nguyễn vẫn còn cắp quyển đi thi, và cũng lại hỏng như trước… (Xong việc trường thi, ông Lân về nhà thăm cha). Cụ Nguyễn hỏi:

– Khoa này có được quyển nào khá không?

– Có một quyển khá, chỉ vì phải câu tứ lục thất niêm, không thể lấy đỗ.

– Câu tứ lục ấy thế nào? Có nhớ không?

Ông con thưa rằng nhớ và đọc: “Lưu hành chi hoá tự Tây Đông, Nam Bắc vô tư bất phục. Tạo tựu chi công tự Cảo Mân, Kỳ Phong dĩ mạc bất hưng” – ông ngậm ngùi tiếc: “Nếu như hai câu dưới, họ đảo hai chữ Cảo Mân ra làm Mân Cảo thì hay biết chừng nào”… Không đợi con nói hết lời, cụ Nguyễn vác gậy phang luôn chừng vài chục gậy:… dốt nát như thế mà đi chấm trường, chôn sống biết bao nhiêu người. […]

Thì ra hai câu tứ lục ấy chính của cụ Nguyễn, ý cụ đặt như thế này: “Lưu hành chi hoá tự Tây, Đông Nam Bắc vô tư bất phục. Tạo tựu chi công tự Cảo, Mân Kỳ Phong dĩ mạc bất hưng” […] Bởi vì nhà Chu khởi ở phương Tây, đóng kẻ chợ ở đất Cảo, người ta chỉ có thể nói “Cái thói trôi đi nổi tự phương Tây, các phương Đông Nam Bắc đâu đâu cũng phục cái công đắp dựng gây từ xứ Cảo, các xứ Mân Kỳ Phong đều cùng dấy theo”. Chứ ai lại nói “Cái thói trôi đi nổi tự phương Tây, phương Đông, cái công đắp dựng gây từ xứ Cảo, xứ Mân”… (Ngô Tất Tố, tác phẩm, tập 2, NXB Văn Học, 1977)

Được yêu, được sống nhờ dấu phẩy

Ông bố nọ muốn lấy tên nhà thơ La Mã vĩ đại Virgile đặt cho con trai mình. Khốn nỗi, ông lúng túng viết nhầm thành Virgule, tiếng Pháp có nghĩa là dấu phẩy. Anh chàng lớn lên cũng khẳng khiu như dấu phẩy, không thành nhà thơ mà vào làm bưu điện. Anh thầm yêu trộm nhớ cô hàng xóm Sophie. Cô gái này lại yêu chàng trai không yêu cô. Bao nhiêu thư gửi đi mà không nhận được hồi đáp. Rồi một hôm cô quyết định ra bưu điện gửi bức điện (chứ không viết thư nữa) cho chàng trai nọ.

– Tôi muốn gửi một bức điện – cô buồn rầu nói, mắt không nhìn Virgule, nhân viên bưu điện.

– Cô vui lòng đọc nội dung – Virgule cầm bút cảm động lắp bắp nói.

– “Je t’aime, virgule, Je t’adore, virgule, Je voudrais tant que tu me dises que tu m’aimes aussi, point” (Em yêu anh, phẩy, em thương anh, phẩy, em muốn anh cũng nói với em rằng anh cũng yêu em, chấm)

Anh chàng Virgule không cho virgule là dấu phẩy mà hiểu đó là tên mình: Em yêu anh, Virgule, em thương anh, Virgule… Anh chàng bưu điện yêu cầu cô gái nhắc lại. Sophie làm theo: “Em yêu anh, Virgule, em thương anh, Virgule…” Mắt anh ta sáng lên. Sophie nhận ra anh chàng này đáng yêu làm sao. Và họ đến với nhau.

Còn đây là giai thoại về hoàng đế Alexandre Đệ Tam (Nga) (qua tiếng Anh): từ chối ân xá cho một phạm nhân, ông đọc “Pardon impossible, to be sent to Siberia” (Không thể ân xá, đày đi Siberia). Vợ ông là Dagmar (cháu gái vua Đan Mạch Christian IX) là một người vô tâm, nên đã đánh nhầm dấu phẩy thành “Pardon, impossible to be sent to Siberia” (Ân xá, không thể đày đi Siberia). Thế là người tù này thoát tội. Đây là kiểu mơ hồ có trong mọi ngôn ngữ do dấu phẩy ngắt phần “không được” vào hai vế khác nhau của câu. Ví dụ:

Tiếng Việt: a) Khi uống bia, không được cho đường; b) Khi uống bia không được, cho đường; c) Khi uống bia không, được cho đường.

Tiếng Nga: a) Казнить, нелзя помиловаь (xử tử, không ân xá); b) Казнить нелзя, помиловаь (không được xử tử, ân xá).

Đặt sai dấu phẩy, biết bao chuyện dở cười dở khóc đã xảy ra!

Blog Radio144: Chuyện kể của bông hồng cài áo mùa Vu Lan


Blog Radio144: Chuyện kể của bông hồng cài áo mùa Vu Lan


Blog Radio tuần này là câu chuyện của những bông hoa cài trên ngực áo mùa Vu Lan. Mời bạn cùng trải lòng và chia sẻ với chúng tôi!




Bạn nghe Blog Radio thân mến!

Tháng 7 âm lịch, người Việt có một ngày lễ người người con không thể quên đó là lễ Vu Lan. Đây là một tập tục đáng quý, đáng trọng của người Việt thể hiện lòng báo hiếu của con cái với cha mẹ. Lễ Vu Lan báo hiếu cha mẹ luôn gắn liền với câu chuyện của những bông hồng sắc trắng sắc đỏ cài trên ngực áo. Theo tản văn Bông hồng cài áo của Thiền sư Thích Nhất Hạnh thì những ngày này lên chùa, nếu bạn còn mẹ, bàn sẽ được cài một bông hồng đỏ trên áo với niềm hạnh phúc được còn mẹ. Nếu bạn đã mất mẹ, bạn cài trên áo một bông hoa trắng. Người được hoa trắng xót xa nhớ thương, không quên ơn mẹ dù người đã khuất. Người được hoa hồng nhắc nhở rằng mình hạnh phúc vì còn mẹ và phải cố gắng để làm vui lòng mẹ kẻo một mai mẹ khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa...

Blog Radio tuần này là câu chuyện của những bông hoa cài trên ngực áo mùa Vu Lan. Mời bạn cùng trải lòng và chia sẻ với chúng tôi!

Mở đầu cho Blog Radio là lá thư của bạn đọc Văn sen, lá thử gửi một người bạn mới mất mẹ. Đây cũng là những lời chia sẻ đầu tiên của Blog Radio gửi tới những ai đang cài trên ngực bông hồng trắng...

* Nỗi đau mất mẹ mùa Vu Lan báo hiếu!

Văn Sen

Mẹ bạn ra đi thật đột ngột, chắc là bạn phải nếm trải một vết thương mãi mãi
Hình ảnh: Bạn đọc gửi
không bao giờ "kéo da non". Mình nghe tin dữ mà lặng đi vì bất ngờ và vì thương bạn. Đối với đời người, chắc chẳng có mất mát nào lớn hơn là mất mẹ. Vì vậy, số phần còn mẹ của mình có lẽ may mắn hơn bạn thật nhiều! Từ lâu lắm rồi mình đã muốn viết điều gì đó gởi đến chia sẽ cùng bạn: về người mẹ, về những đứa con, nhưng rồi mình lại thôi, bởi đề tài này mãi mãi là sự trùng lắp đến nhạt nhẽo vì người mẹ nào trên đời mà chẳng thương con và đứa con nào mà chẳng cần mẹ? Mình rất sợ sự sáo rỗng không cần thiết.
http://222.255.4.244:8335/Library/Images/20/2010/08/anhtin1/vulan.jpg
Bạn à, đang là mùa Vu Lan, mình đi chùa nghe những bài kệ về đức hy sinh của bậc sinh thành và đạo nghĩa làm con mà xúc động nghĩ tới bạn không thôi! Chắc lòng bạn đau như xát muối khi dịp Vu Lan này màu hoa hồng cài áo đỏ tươi mãi mãi trở nên trắng toát một cách tàn nhẫn. Bông hoa trắng lạnh lùng sẽ là nỗi ám ảnh không dứt đối với những đứa con như bạn, vì trong hành trình dài phía trước của cuộc đời bạn sẽ chẳng còn người mẹ thân yêu nâng đỡ cho những vấp ngã, sẽ chẳng còn mẹ để che chở trước những giông tố phong ba. Mất mẹ, chắc là bạn sẽ trở nên nhạy cảm với cuộc sống hơn nhiều! Nhìn một đứa trẻ được mẹ chở đến trường liệu bạn có đau xót nhớ tới ngày xưa của mình không? Nhìn một đàn gà con líu ríu theo sau gà mái mẹ không biết có làm bạn nao lòng vì ganh tỵ?

Mình muốn ôm bạn thật chặt, mình muốn nhờ mẹ mình đến để vỗ về bạn nữa! Nhưng nỗi đau thì quá lớn mà sự sẽ chia lại hữu hạn. Mình đã hỏi bạn một câu hỏi ngớ ngẩn sau khi biết tin mẹ bạn mất, rằng bạn có cần mình giúp đỡ gì không? Dứt câu nói đó, mình nghe đắng nghét trong cổ họng và tự hỏi liệu mình sẽ giúp được gì đây? Bao nhiêu tiền bạc hay sự quan tâm có thể đổi được thậm chí chỉ một phần trăm người mẹ của bạn vào lúc này? Dĩ nhiên là bạn đã ưu phiền mà trả lời "Không cần gì đâu!"… Mình nhận ra rằng tốt nhất là cứ để những vết thương hở miệng quá lớn như thế này cho thời gian dần dần chữa trị, bông băng thuốc đỏ không có tác dụng gì nếu chẳng làm cho nó sưng tấy và tổn thương thêm...

Trong khi bạn và nhiều người con trên thế gian này phải chịu nỗi đau mất mẹ, vẫn có những đứa con khác ngỗ ngược và bất hiếu với mẹ cha. Khi bạn đang khóc vì mẹ ra đi mãi mãi thì đâu đó không xa hẳn là có một người mẹ cũng đang khóc vì đứa con bất hiếu. Chúng đòi cái ăn, cái mặc theo ý thích, xem cha mẹ là những "kẻ giúp việc" trong cuộc đời - những người mà chúng có thể ra lệnh, thậm chí xỉ vả đánh đập… Nếu chúng có thể cảm nhận nỗi đau của bạn trong một tuần hay một tháng, nếu chúng có thể đi vào bệnh viện để nhìn những người mẹ người cha nằm ngồi la liệt dưới sàn nhà mà vẫn quyết cứu sống con mình "dù có phải đốt cháy cả thế gian", thì hẳn chúng sẽ tỉnh ngộ mà chấm dứt lối sống nghịch tử trái với đạo làm người. Tôn giáo có thể khác nhau về nhiều điều nhưng một tôn giáo không phải là đạo, không phải là con đường chân thật nếu không xem Đạo Hiếu là gốc rễ! Đức Phật dạy: “Công ơn Cha Mẹ sâu dầy vô tận. Dù vai phải cõng Cha, vai trái cõng Mẹ mà đi hàng trăm nghìn kiếp, người con vẫn không thể nào đền đáp nổi công ơn ấy!”

Bạn hãy vì cha và vì em gái mà cố gắng mạnh mẽ đi tiếp hành trình không dễ dàng phía trước. Vu Lan đối với bạn sẽ là một nỗi ám ảnh thật buồn, còn đối với mình thì đây không phải là dịp để tỏ bày cho thiên hạ thấy mình có hiếu thảo không, mà chính là khoảng thời gian giúp mình soi xét lại mình đã làm con như thế nào, đã sống trong cuộc đời này ra sao. Hoàn cảnh của bạn sẽ luôn luôn là lời nhắc nhở mình rằng cuộc đời này thật hữu hạn và vô thường, cha mẹ có đó rồi mất đó và chính bản thân mình cũng vậy.

Nguyện cho hương linh của mẹ bạn sớm được giải thoát. Xin mẹ cha và xin cuộc đời rộng lượng tha thứ cho những nông nổi thường tình của kẻ làm con!

Viết cho bạn thương yêu

Tiếp nối Blog Radio Chuyện kể của những bông hồng cài áo mùa Vu Lan là câu chuyện của bông hồng đỏ. Những ai máy mắn còn mẹ trên đời là niềm hạnh phúc lớn lao và ta cũng biết rằng mỗi ngày góp nhặt mang đến cha mẹ một niềm vui ấy cũng là hạnh phúc lớn lao rồi, mời bạn nghe bài viết tiếp theo:

* Báo hiếu mẹ cha đâu chỉ một ngày!

Trần Cường

Hàng năm, cứ mỗi độ thu về những người làm con như chúng ta lại bâng khuâng
Hình ảnh: Deviantart
nhớ về mùa báo hiếu hai đấng sinh thành. Cứ đến rằm tháng Bảy, không ai bảo ai mọi người đều tự mình nhớ nghĩ đến công ơn sâu đậm của Cha Mẹ để lo mà báo hiếu. Cho nên, báo hiếu đã trở thành trách nhiệm và bổn phận của mỗi người con. Lễ Vu Lan là cơ hội quý báu để những người con hiếu thảo báo đáp một phần công ơn trời biển mà Cha Mẹ đã dành cho mình, là dịp để nhắc nhở, khơi dậy trong mỗi người tinh thần cao quý của đức tri ân, lòng hiếu nghĩa đối với các đấng sinh thành, để tình yêu của Cha, Mẹ sống mãi cùng ta, và những người làm con như chúng ta phải làm tròn trách nhiệm của mình. Tuy nhiên chúng ta không nên nhầm lẫn cho rằng, một năm 365 ngày chỉ có ngày rằm tháng bảy mới là ngày báo hiếu. Báo hiếu không phải đợi đến ngày này vào chùa cầu an cho Cha Mẹ, mà báo hiếu Mẹ Cha phải được thực hiện bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu..Bạn ơi, báo hiếu Mẹ Cha đâu chỉ một ngày mà cả một đời của mình cũng không hề đủ…
http://222.255.4.244:8335/Library/Images/20/2010/08/anhtin1/1vulan.jpg
Một người bạn thân từng nói với tôi rằng “Soi gương cuộc đời chỉ thấy bóng một mình ta, mấy ai thấy được bóng yêu thương phía sau là…Mẹ. Mẹ là vầng trăng, là tinh túy của mọi tình yêu thương cao đẹp trong đời…”. Đêm nay, một đêm mưa thật dài. Tôi ngồi nghĩ về cuộc đời mình, cuộc đời của Mẹ, và muốn viết nên những lời yêu thương dâng tặng Mẹ mình và tất cả các bà Mẹ trên thế gian này…

Khi hình hài con được tạo nên

Ai biết được ngày mai con sẽ khóc?

Trong tận cùng nỗi đau đêm tối của góc nhỏ đời mình

Chỉ có Mẹ đi cùng con qua hốc sâu thăm thẳm

Cạnh bên con, khi con tức tưởi một niềm đau

Mẹ!

Không phải bà tiên ngự ở trên cao

Cũng không phải nữ hòang của nơi xa huyền bí

Nhưng,

Mẹ cho con phép mầu để sống

Cho con niềm tin để tiếp tục cuộc hành trình...

Đi tìm...hạnh phúc trong đêm!

Đã bao đêm con làm Mẹ rơi nước mắt

Chảy ngược vào tim

Mẹ khóc cả một đời theo con

Mẹ đã nâng con dậy khi con ngã trên đường đời dối trá

Mẹ chìa tay truyền hơi ấm yêu thương

Cho dù

Nắng xuân đã phai tàn nơi ấy

Tóc Mẹ đã pha màu buồn của tháng năm

Cho dù...

Mắt Mẹ mờ dần theo những đêm dài thao thức

Tay Mẹ gầy không níu được niềm tin...

Mẹ vẫn...

Dành cho con hết mọi yêu thương...

Mẹ yêu ơi!

Ngày mai con sẽ sống...

Không còn ngập lặn trong đêm!

Và...

Tiếp tục cuộc hành trình...

Đi tìm hạnh phúc…

Mẹ, người suốt đời lo âu khổ nhọc vì con, không chỉ cưu mang con chin tháng, mười ngày chờ sinh nở, mà còn phải nuôi con từ thuở lọt lòng cho đến ngày con khôn lớn. Hành trình ấy quả thật gian lao khó nhọc. Nếu không có tình thương của Mẹ thì con khó trưởng thành và khôn lớn như ngày hôm nay. Quả thật công lao ấy được sánh như trời cao bể rộng. Khi con biết nằm nôi, mẹ cho con bay cao với những lời ru, khúc hát yêu thương đầu đời. Mẹ đã trao cho con trái tim biết rung động và yêu thương con người. Công đức của Mẹ luôn trào dâng như suối nguồn bất tận. Mẹ nuôi con từ dòng sữa ngọt ngào và trái tim yêu thương vô bờ bến của người. Mẹ dành cho con những gì tốt đẹp nhất, còn riêng mình chịu phần đắng cay. Đối với Mẹ, con là hy vọng, niềm và là lẽ sống của mình. Chính vì thế, Mẹ vui trong niềm vui của con, Mẹ đau khổ đau khi con thất bại hay lao vào hố sâu vực thẳm của cuộc đời. Dù con có khôn lớn bao nhiêu đi nữa, nhưng dưới mắt Mẹ con vẫn chỉ là đứa trẻ luôn luôn cần sự chăm sóc và chở che của người. Cho dù con có đi khắp thế gian cũng không tìm thấy được tình thương mà Mẹ dành cho con, vì tình thương ấy bắt nguồn từ trái tim yêu thương vô bờ bến, không điều kiện, vượt xa tình yêu thương bình thường, nó hàm chứa không chỉ tình thương mà còn bổn phận triệt để đối với con cái suốt cả cuộc đời của Mẹ.

Rồi thời gian thắm thoát thoi đưa, con khôn lớn nên người, nhưng đối với Mẹ vẫn còn đó những lo lắng theo từng bước chân con, sợ con sớm vấp ngã trước phong ba bão táp của cuộc đời…Mẹ thường nói với con rằng “Niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời của Mẹ là được thấy con cháu bình an và hạnh phúc”…Mẹ ơi “thế giới có rất nhiều kỳ quan, nhưng kỳ quan tuyệt vời và vĩ đại nhất vẫn là trái tim người Mẹ”. Biển Thái Bình bao la, nước sông Hằng cuồn cuộn nhưng không sao có thể so sánh được với tấm lòng của Mẹ. Với con Mẹ là biểu tượng tuyệt vời của tinh thần Chân - Thiện - Mỹ. Nếu có một người để con có thể san sẻ những điều thầm kín, riêng tư nhất, thì người đó phải là Mẹ. Nếu có một người có thể tha thứ cho con dù phạm phải bất cứ một lỗi lầm gì, người đó sẽ vẫn là Mẹ. Mẹ là người mang con đến cuộc đời, và cũng là người mang con trở về sau những sai lầm. Trong cuộc đời này, con đã nhiều lần vấp ngã, mỗi lần như thế Mẹ đã vực con dậy, lau khô những vết thương trên thân thể và trong cả tâm hồn con. Con biết ơn Mẹ đã dạy con hiểu giá trị của gian lao, thử thách. Trong tận cùng nỗi đau đêm tối của góc nhỏ đời con, Mẹ bao giờ cũng là người luôn bên cạnh cho dù con có phạm nhiều sai lầm, mẹ vẫn bao dung, độ lượng và dang rộng tình yêu thương che chở cho con. Chỉ có mẹ mới có thể "Đi cùng con qua hốc sâu thăm thẳm. Cạnh bên con, khi con tức tưởi một niềm đau". Chỉ tình thương bao la như trời biển của Mẹ đã cho con đủ nghị lực, sức mạnh để con vượt qua những đau đớn của cuộc đời để đi đến thành công. Cám ơn mẹ mang con đến thế gian này và cho con cả một cuộc đời tốt đẹp…Con muốn nói với Mẹ rằng: Mẹ là thiên thần hạnh phúc trong trái tim con. Con yêu Mẹ nhiều…nhiều lắm!

"Mẹ già như chuối chín cây

Gió lay mẹ rụng… con chịu mồ côi

Mồ côi tội lắm ai ơi!

Đói cơm khát nước biết người nào lo”

Lời hát ru nhẹ nhàng mà trầm buồn da diết đi vào lòng con trong cả giấc mơ. Mẹ ơi, con sợ một ngày…Đêm hàng đêm con khấn nguyện Phật Trời cho Mẹ nhiều sức khỏe để mãi là bóng cả che chở cuộc đời con…

Code JavaScript thời gian trên Blog

Thủ thuật đặt đồng hồ lên Blog thì đã có nhiều trang Web cho Free như Clocklink,...nhưng hạn chế là các file này đều là Flash làm chậm tốc độ load trang Web.Thủ thuật sau cho phép bạn tạo 1 đồng hồ cơ bản bằng Ngôn ngữ JavaScript


Đoạn code này thể hiện ngày tháng trên trang Web/Blog của bạn cùng với một dẫn chào mừng.Bạn có thể thêm 1 thành phần HTML/JavaScript trong mục Thiết kế/Phần tử trang rồi chép đoạn code sau đây vào.









<script language=javascript>
Stamp = new Date();
hr = Stamp.getHours();
var Hours;
var Mins;
var Time;
Hours = Stamp.getHours();
if ((Hours >=0) && (Hours <4)) {
Time = " , khuya ";
}
if ((Hours >=4) && (Hours <12)) {
Time = " , sáng ";
}
if ((Hours >=12) && (Hours <19)) {
Time = " , chi&#7873;u ";
}
if ((Hours >=19) && (Hours <24)) {
Time = " , t&#7889;i ";
}
if (Hours > 12) {
Hours -= 12;
}
if (Hours == 0) {
Hours = 12;
}
Mins = Stamp.getMinutes();
if (Mins < 10) {
Mins = "0" + Mins;
}
document.write(" Chào b&#7841;n &#273;&#7871;n v&#7899;i Blog Hi&#7871;u ");
document.write(" Hi&#7879;n t&#7841;i là " + Hours + " gi&#7901; " + Mins + " phút " + Time + ' ');
document.write(" ngày " +Stamp.getDate()+ "/"+(Stamp.getMonth() + 1) +"/"+Stamp.getFullYear() + ' <BR> ');
</script>


t
Bạn đổi chỗ màu xanh thành câu bạn muốn

Blog Radio 143: Dựa vai và đưa tay đây mình nắm!


Blog Radio - Sắp khép lại thời học sinh, khép lại mười hai năm rong ruổi dấu yêu, khép lại mười hai năm trong veo và tràn đầy xúc cảm.

Mười hai năm…có tiếng gió, tiếng lòng và cả tiếng run rẩy, bồi hồi của trái tim khi chỉ còn một khoảng thời gian ngắn ngủi nữa thôi…đành phải nói lời chia tay với thầy cô, bè bạn, với ghế đá sân trường, với góc phố bằng lăng tím dịu mùa hè và con đường mưa quen thuộc đong đầy kỉ niệm…cùng một “ai đó” rất thân…Tất cả chỉ còn là kí ức dịu dàng, gói trọn cho mùa chia ly…”



Miên man thả hồn lơ đễnh trên không trung theo những đám mây xốp trắng mỏng, mềm mịn như bông, Moon không hay biết Sun đang đứng sau mình. Moon hồn nhiên mân mê cánh phượng hồng, bắt chước mấy đứa con gái mơ mộng dán hình chú bướm xinh xinh vào trang nhật kí ngây ngô chứa đựng những cảm xúc buồn vui hỗn tạp của mùa hạ cuối cùng…mùa hạ lớp 12.



Sun vẫn thường như thế, lặng yên ngắm Moon từ phía xa, bình thản đến nhẹ nhàng, không ai biết đôi mắt Sun đang nhòe ướt. Sun bước đến ngồi bên cạnh Moon, lay lay đôi vai và hỏi:



- Ê, Moon này, Moon có tin vào tình yêu đích thực khi hai người ở cách xa nhau…rất xa không?



- Uhm..mm, Moon cũng không biết nữa, nhưng có lẽ là không tin - Mắt Moon vẫn chăm chăm vuốt ve chú bướm hand – made cho thẳng nếp, còn lòng nghĩ vu vơ.



- Ừ, Sun cũng thế! - Mặt Sun méo xệch đến thảm hại Moon đâu có hay, Moon không nhìn nên không biết, vả lại Sun cũng không muốn Moon trông thấy Sun trong tình cảnh khổ sở như thế này.



Thế rồi Sun cười ngoác miệng, nụ cười gượng gạo kinh khủng, sau đó thì chạy biến theo tụi con trai, để Moon ngẩn ngơ với dấu hỏi to đùng:“ Lạ nhỉ! Không dưng hỏi thế làm gì?”



Sun – cậu bạn thân nhất của tôi



“Sun” có nghĩa là mặt trời, mặt trời vô cùng ấm áp nếu bạn đang sống giữa mùa đông lạnh giá. Sanra Minh Kha là mặt trời đối với tôi và tôi gọi cậu ấy bằng cái tên đơn giản: Sun.

Tôi chơi với Sun cũng khá lâu, tính đến thời điểm này là 5 năm 6 tháng 11 ngày, bởi thế tôi luôn nghĩ mình là người rất hiểu Sun, cỡ phải đến 99% ấy chứ, 1% còn lại thì đó là nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn cất giấu những điều bí mật tôi không biết, nhưng lại là 1% tôi muốn khám phá nhất. Tôi không hề muốn có bất kỳ một khoảng cách nào giữa tôi và Sun, nhưng quả thật nhiều lúc tôi không thể hiểu được cậu ấy, có thứ quái quỉ gì đang xảy ra trong cái đầu bé xíu ấy đầy mâu thuẫn, huyễn hoặc. Sun không nói, tôi không biết, cố tìm cho ra nguyên nhân cuối cùng phải chấp nhận trở về con số 0 tròn trĩnh.



Lên cấp 3, Sun khác hẳn, hai tính cách đối lập nhau trong một con người: ở trường “bốc lửa ngùn ngụt”, ồn ã, náo nhiệt, luôn chọc cho cả lớp những tràng cười vỡ bụng, về đến nhà im lặng, lạnh băng, thu mình như một con ốc cô độc, thế nhưng Sun chẳng bao giờ tỏ ra như thế trước mặt tôi, chỉ khi nào tôi vô tình phát hiện thì lập tức cậu ấy chối phắt ngay tức khắc…Quá phức tạp đối với một đứa con gái như tôi, luôn nghĩ mọi chuyện theo chiều hướng đơn giản. Cho đến giờ tôi vẫn không thể lí giải được tại sao lại có sự khác biệt cách xa nhau hàng nghìn km như thế?



Sun cao lớn, mạnh mẽ, học cực giỏi và chơi bóng rổ cực siêu, chỉ với hai yếu tố căn bản đó thôi Sun đã có nhiều cô gái theo đuổi. Cậu ấy còn đẹp trai, là con lai giữa hai dòng máu trộn lẫn: Việt Nam và Mỹ nên Sun sở hữu cả chiều cao lí tưởng của bố và đôi mắt buồn long lanh sâu thẳm của mẹ. Ôi trời! Nếu Sun là ca sĩ cậu ấy sẽ làm cho sân khấu nổ tung mất, gọi sao mới đúng nhỉ? “Hot boy” đúng rồi, Sun là một “ hot boy”. Nhưng tôi lại không thích gọi Sun bằng cái từ đó, nghe nó là lạ, tôi thích gọi Sun theo cách riêng của tôi, cách đặc biệt mà chỉ có mình tôi biết: “cậu – bé – có – đôi – mắt pha – lê –tím”. Sở dĩ tôi gọi Sun bằng cái tên rồ - man – tíc như thế bởi Sun sở hữu một nụ cười đẹp lắm, mỗi khi Sun cười là đôi mắt màu nâu ướt của cậu ấy ánh lên những hạt tim tím nhỏ xíu đáng yêu vô cùng. Có phải tôi đang cảm nắng không nhỉ? Không, không phải cảm nắng đâu tôi thích Sun thật sự, thích Sun từ ngày cậu ấy đưa đôi bàn tay ấm áp của mình kéo tôi lên giữa một mớ hỗn loạn, rối ren của cuộc sống.


Hơn cả một tình bạn thân và một tình yêu thầm lặng đang nhen nhóm trong lòng, Sun trong tim tôi còn là sự biết ơn sâu sắc.



Mọi chuyện bắt đầu khi tôi học lớp 8…



Ba mẹ quyết định chia tay nhau – tin đó khiến tôi sốc và choáng váng. Mười bốn tuổi tôi còn quá non nớt để có thể tự vượt qua, tôi không đủ cứng rắn và nghị lực giữ cho lòng bình thản như chưa hề có chuyện gì xảy ra, ít nhất thì trong trái tim nhỏ bé đã bắt đầu hằn một vết sẹo dài và sâu hoắm. Tôi lao đao, buồn tủi, hẫng hụt vô cùng, bởi từ giây phút này tôi không còn được cảm nhận sự ấm áp dưới một mái nhà với hai từ” gia đình” trọn vẹn. Cũng không còn được thốt thành lời “ba mẹ ơi!” đầy thân thương, trìu mến nữa. Hạnh phúc đời người thật mong manh, dễ vỡ đến không ngờ.



Tôi thay đổi.



Từ một con bé học hành “tanh tưởi” thường xuyên đứng đầu lớp tôi tụt hạng xếp cuối cùng chỉ trong vòng một tháng không ngó ngàng gì đến bài vở. Tôi bắt đầu cắt tóc ngắn cũn cỡn, nhuộm vàng chóe, sơn móng tay đen và đi đứng nghênh ngang y như tụi con trai. Nhưng khi vào trong lớp tôi chỉ ngồi im, gục mặt xuống bàn và khóc. Lúc ấy tôi cứ nghĩ mình “biến chất”, trở nên hư đốn như thế ba sẽ động lòng không đi đâu nữa, quay về bên hai mẹ con và gia đình lại êm ấm như xưa. Nhưng tôi nhầm, suy nghĩ trẻ con ngây thơ quá đỗi…khi không còn yêu nhau, chung sống với nhau khác nào tra tấn. Mỗi lần đồi diện với cảm giác trống trải ngay trong căn nhà thân yêu của mình khiến tôi sợ hãi đến nao lòng.Tôi thèm được yêu thương, thèm được ôm ấp biết bao! Cuối năm lớp 8, suýt nữa thì tôi phải thi lại vì điểm môn toán quá thấp.Thấy tôi học hành càng ngày càng sa sút cô giáo đã nhờ Kha kèm cặp tôi ( vì nhà hai đứa ở gần nhà nhau).



Kha thủ thỉ rất khẽ vừa đủ tôi nghe: “Kha giúp Vy học toán nhé!”,



- Mắc mớ gì đến cậu mà giúp - Tôi không cần Kha chưa kịp nói hết câu tôi đã nổi quạu lên.



- Nín đi nào, Vy, Kha biết hết rồi, Vy không cần phải che giấu như thế trước mặt Kha đâu, nếu Vy muốn khóc hãy khóc đi, khóc cho thỏa thích, khóc đến khi nào thấy lòng nhẹ hẳn thì thôi, Kha sẽ cho Vy mượn bờ vai Kha để khóc. Vy à, đưa tay đâymình nắm, chuyện buồn rồi sẽ qua thôi...



Nước mắt ngắn dài, ướt nhẹm, tôi khóc tu tu như một đứa trẻ. Lúng túng, Kha nhìn tôi dỗ dành: tôi không ngờ đằng sau cái vẻ ngoài “ công tử” ấy lại là một tâm hồn sâu sắc thế. Tôi để yên tay mình trong lòng bàn tay Sun…ấm áp...khi hai đứa trở thành bạn thân, và cứ mỗi khi gặp chuyện gì buồn trong cuộc sống tôi luôn có một bàn tay và một bờ vai để khóc, êm đềm như một cơn sóng nhỏ giữa vùng biển bình yên.



Đâu phải cứ nói “tôi yêu bạn” mới thật sự là tôi yêu bạn, cách Sun chăm sóc, lo lắng cho tôi khiến trái tim tôi loạn nhịp, Sun luôn là những tia nắng mùa đông dịu dàng đủ để phá tan tảng băng dày trong tâm hồn giá lạnh của tôi. Bắt đầu từ đó, Sun làm “ gia sư” cho tôi tuần ba buổi, tôi dần dần tiến bộ lên, cũng chẳng thấy buồn phiền gì lắm nữa vì Sun không chỉ dạy cho tôi học mà còn giúp cho tôi hiểu: Cuộc sống không phải là câu chuyện cổ tích màu hồng, đôi khi vấp ngã và thử thách khiến mình trưởng thành hơn. Và tôi biết tôi vượt qua được chính bản thân mình. Cảm ơn Sun – người bạn thân nhất của Moon.



P/s: Có lần Sun hỏi tôi



- Moon có tin vào tình yêu đích thực khi hai người đang ở xa nhau, rất xa không?



- Moon không tin. Tôi trả lời, băn khoăn khi Sun hỏi như thế.



Thật lòng mình tôi sẽ nói: “Moon tin”, bởi tình yêu đích thực chẳng có khoảng cách nào cả, nhưng có lẽ tôi sợ Sun yêu ai đó ở một nơi xa…Ôi! Nếu thật thế tôi buồn lắm!


Moon – cô bé có đôi mắt pha lê tím



Chẳng bao giờ tôi quên được cảm giác Moon đặt đôi bàn tay bé nhỏ của mình vào lòng bàn tay tôi, khi ấy tâm hồn tôi như tan chảy. Mỗi khi gặp chuyện buồn, Moon hay mượn bờ vai tôi để khóc, tôi chỉ biết ngồi yên để nước mắt Moon thấm đẫm đôi vai mình.



Tôi biết cách khuấy động không gian tẻ nhạt trở nên ồn ào, sôi động, thế nhưng tôi lại bất lực khi nhìn thấy giọt lệ Moon rơi lã chã.Tôi muốn nói điều gì đấy để an ủi Moon nhưng hầu như tôi chẳng nói được gì, chỉ biết im lặng...Im lặng có tốt hay không? Moon hiểu tôi mà, thế nên đôi khi nên để một không gian tĩnh tại, sau nước mắt sẽ là niềm vui, hãy cứ tin như vậy.



Ngay từ lần đầu tiên gặp Moon, tôi tự nhủ lòng: “Mình phải che chở cho cô bạn nhỏ này…suốt đời”. Có lẽ các bạn sẽ cho đó chỉ là lời nói bốc đồng của một cậu nhóc, nhưng không, tôi tin mình là người hiểu Moon hơn ai hết.



Tôi hiểu đằng sau vẻ ngoài cộc lốc, ít nói ít cười của Moon là cả một thế giới cảm xúc đầy biến động dữ dội, tôi hiểu Moon chỉ giả bộ ngổ ngáo chứ thực chất Moon hiền và hay khóc nhè lắm. Chỉ riêng việc Moon phải chấp nhận và học cách vượt qua nỗi đau như thế nào khi ba mẹ chia tay khiến tôi cảm phục Moon lắm rồi. Có lẽ chính bởi vậy Moon ngại tiếp xúc với nhiều người. Mỗi lần chở Moon đi chơi, làm cho Moon cười là một kì tích lao lắm đối với tôi. Moon rất ít khi cười nhưng quả thật Moon có nụ cười của một thiên sứ, hiền và trắng trong y như bông tuyết dưới nắng hạ.



Tôi thích ngắm nụ cười này và cầu mong đừng có chàng trai nào cướp trái tim Moon – của – tôi đi mất. Tôi hi vọng được gọi Moon thân mật như thế, bởi tình cảm tôi dành cho Moon lớn hơn tình bạn thân rất nhiều, đó là thứ tình cảm mà bạn có thể hi sinh cả bản thân mình vì ai đó, sống hết mình cho ai đó và luôn mong họ bình yên, hạnh phúc.



Moon mạnh mẽ, chỉ khi nào gặp chuyện gì đó thật buồn Moon mới mượn bờ vai tôi để khóc, khi ấy tôi thấy mình trở thành một – người – đàn – ông – thực – thụ, và với tôi thế là đủ, dù tôi chỉ được làm chỗ dựa cho Moon trong chốc lát.



Moon thích tuyết, “vì tuyết trắng và tinh khôi đến lạ kỳ” – Moon từng nói với tôi như thế. Tôi cũng thích tuyết nhưng thích ngắm Moon vẽ hơn, những lúc Moon cầm cọ vẽ chăm chú, cẩn thận từng li từng tí một, tôi có cảm giác như khi ấy Moon dành hết tâm huyết và linh hồn cho tác phẩm của mình.



Moon vẽ đẹp nhưng tranh Moon chỉ có độc một chủ đề: Gia đình. Đó là những ngôi nhà bằng tuyết, có nụ cười giòn tan của ba, ánh mắt dịu dàng của mẹ và một cô nhóc hồn nhiên, yêu đời đang hát ca cùng gió. Moon khao khát có một gia đình, nói đúng hơn trong sâu thẳm trái tim lạnh giá kia là cả một bầu trời đỏ rực đang cháy sáng, không chói chang mà ấm áp, luôn luôn âm ỉ từng phút từng giờ, Moon ước ba quay về… bên Moon và mẹ. Moon ước lại được sống những tháng ngày hạnh phúc như xưa, được ba đưa đi học, được ba cưng chiều.



Moon sở hữu một đôi mắt rất đẹp, trong veo, phảng phát buồn và lấp lánh những hạt tuyết bé xíu, li ti như hạt ngọc có lẽ do cả hai đứa cùng thích tuyết nên tôi mới thấy như vậy, khi Moon khóc hay cười đều đẹp cả và tôi gọi Moon bằng cái tên tôi tự đặt: “ Cô – bé – có – đôi –mắt – pha – lê – tuyết” dĩ nhiên tên đặc biệt này chỉ có mình tôi biết thôi.



Có lần Moon bảo: “Mùa đông đầu tiên khi hai đứa đỗ đại học, chúng mình sẽ lên Sa Pa ngắm tuyết nhé!”, khi ấy thế giới quanh tôi thật bình yên bởi tôi bắt gặp sự bình yên trong đôi mắt Moon. Bình yên là lòng nhẹ bỗng, là không phải suy nghĩ, bận tâm đến bất cứ điều gì. Khoảnh khắc đó như chững lại rất lâu, có những sợi chăng tơ bàng bạc lan tỏa khắp không gian và thấm dần vào trái tim tôi. Hình như tôi đang bay, bay cùng cô nhóc có sức hút lạ kỳ…



Thật lòng tôi rất muốn đi cùng Moon đến bất cứ nơi nào Moon thích, nhưng tôi sợ mình không giữ được lời hứa với Moon, tôi bị ung thư máu. Thần chết có thể gõ cửa tôi khi nào ông ta muốn, tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa.



Ban đầu khi có biết mình có triệu chứng bị căn bệnh quái ác đó, tôi không tin mình lại chết sớm như vậy, tôi không sợ chết, mà chỉ sợ….Tôi sợ Moon sẽ lại mất thăng bằng một lần nữa khi quanh Moon chỉ có tôi là thằng bạn thân duy nhất, tôi sợ không được ngày ngày chở Moon đi học, không được gọi Moon là cô nhóc, càng buồn biết bao khi Moon mất đi một bờ vai để dựa vào và khóc. Nghĩ đến cảnh tượng tiếp theo ấy tim tôi quặn thắt, nhưng Moon sẽ lại dũng cảm vượt qua, tôi tin là thế… chắc chắn thế.



Tôi thích gọi Moon là Moon, chỉ đơn giản Moon có nghĩa là mặt trăng, Moon là mặt trăng trong tim tôi, một mặt trăng tỏa ra thứ ánh sáng xanh dịu mát nhất trên đời mà tôi từng gặp, một mặt trăng lạnh lùng nhưng chứa chan tình cảm … mặt trăng nhỏ bé đó cần tôi.



P/s:



Thực ra cái lần tôi hỏi Moon: “Moon có tin trên đời này có tình yêu thật sự khi hai người ở cách xa nhau, rất xa không?



Tôi muốn Moon trả lời là: “Có”, bởi tình yêu đích thực thì chẳng có khoảng cách nào cả.



Nhưng Moon đã nói rằng: “ Moon không tin”, tôi đành phải dối lòng “Sun cũng thế”, mặc dù lúc đó tôi rất buồn, buồn đến mức bật khóc nhưng tôi không muốn Moon biết, tôi chỉ thích Moon cười thôi. Nụ cười khiến trái tim tôi tan chảy.
Mùa hè định mệnh



“ Sun…tại sao, tại sao lại bỏ Moon lại một mình.



Không phải đâu Sun, Moon tin mà, Moon tin trên đời này có tình yêu thực sự khi hai người ở xa nhau, rất xa.



Sun ơi, Sun tỉnh lại đi…Nghe Moon nói này, Sun hứa với Moon sẽ đi Sa Pa ngắm tuyết cùng Moon, Sun nhớ không? Sao Sun im lặng thế, Moon không muốn nói chuyện một mình đâu, Moon yêu Sun nhiều, nhiều lắm.



Sun tỉnh lại đi, đưa đôi bàn tay lạnh giá của Sun đây cho Moon nào, Moon sẽ sưởi ấm nó.



Sun đừng đi đâu cả, hứa nhé…!”



Tôi không biết bao giấc mơ như thế ám ảnh tôi, kể từ khi Sun trở về với Chúa. Mỗi khi tỉnh giấc là một dòng lệ trào ra từ khóe mắt lạnh tan. Sun đi rồi, Sun đã rời xa tôi thật rồi. Tôi buồn, tại sao Sun lại giấu tôi, tại sao,tại sao Sun không đưa tay đây cho tôi? Tại sao trò đùa của số phận lại quá bạc bẽo, trớ trêu.



Tôi không biết sẽ phải sống như thế nào khi chỉ có một mình trên con đường rất dài và rất xa, trên con đường không có Sun bên cạnh. Cả hai đứa cùng đỗ đại học, cùng trường, cùng ngành, giờ chỉ có mình tôi, lac lõng, bơ vơ.



Tôi muốn nói tôi yêu Sun biết nhường nào, Sun là cả thế giới đối với tôi, rằng tôi ấp ủ câu nói này lâu lắm rồi, nhưng chẳng còn cơ hội nào nữa để được thốt lên ba tiếng thiêng liêng ấy: Em yêu anh.


Mùa đông năm thứ nhất đại học Sa Pa…tuyết bay nhè nhẹ. Lãng đãng đưa tay ra hứng những bông tuyết đầu mùa mà thấy lòng nhẹ bỗng. Đứng lặng yên cho tuyết phủ đầy mặt trắng xóa, lành lạnh. Moon đang cầu nguyện cho Sun.



Một năm ngắn ngủi đối với cuộc đời mỗi con người nhưng là một năm đầy khó khăn đối với Moon. Đó là một năm không có Sun bên cạnh, một năm Moon phải tự vượt qua nỗi cô đơn, sợ hãi xâm chiếm trong lòng, một năm Moon trưởng thành hơn, tự tin hơn… nhờ có Sun.



Mỗi khi một người bạn nào đó đang khóc vì khổ đau, buồn tủi Moon lại nhớ đến Sun, đến những kỉ niệm đẹp êm đềm của hai đứa giờ trở thành quá vãng xa xôi. Không còn trốn mình trong cái “vỏ ốc cô lập”, Moon dũng cảm trút bỏ và thay áo mới, Moon là chỗ dựa cho rất nhiều người cần an ủi, sẻ chia; như Sun ngày xưa đã là chỗ dựa cho Moon vậy: “Dựa vào vai mình đi…Và… đưa tay đây…mình nắm!”.



Moon không còn là một cô nhóc cô đơn nữa, chẳng có lúc nào Moon cô đơn cả, Sun luôn ở bên cạnh Moon, truyền cho Moon tình yêu đời, yêu cuộc sống qua những lần siết tay.



Đôi khi sự ra đi của một người nào đó là vĩnh cữu trong lòng người ở lại.



Cả hai đứa mình thích tuyết nhưng Moon thích ngắm đôi mắt của Sun hơn, long lanh tím đầy mê hoặc.



- Sun có biết không? Nếu như tuyết có màu tím thì sao nhỉ! – Moon mấp máy môi trong vô thức.



Bất giác có một bông tuyết màu tím nhạt khẽ đậu trên vai Moon.



Ngỡ ngàng…



Bật khóc,



Khoảnh khắc như đóng băng hòa cùng nụ cười và nước mắt, Moon thảng thốt:



- Sun? Có phải Sun đó không? Moon biết mà, Sun sẽ chẳng bao giờ bỏ Moon lại một mình cả, sẽ chẳng bao giờ Sun thất hứa với Moon cả.



Đưa tay vuốt nhẹ bông tuyết cho đến lúc ướt tan, bàn tay Moon không cảm thấy lạnh mà ấm áp vô cùng: “Sun đang nắm lấy tay Moon, Moon cảm nhận được rồi”.



Hạnh phúc trào ra từ khóe mắt… vỡ òa…đôi lúc khóc chưa hẳn đã buồn, cười chưa hẳn đã vui.



Trong cuộc sống luôn luôn có những câu chuyện cổ tích, luôn luôn có những tình bạn trở thành vĩnh cửu.

Những sinh vật kỳ quái mọc trên cơ thể người

Những sự việc tưởng như chỉ tồn tại trong phim khoa học viễn tưởng thì trên thực tế lại xảy ra. Đó là, tai người mọc trên cánh tay, người có vảy như cá và thông mọc thành cây trong phổi.

Người cây

Năm 2007, Dede Koswara, 38 tuổi, sợ rằng sẽ chết vì những thứ giống như cây mọc khắp người. Ngư dân người Indonesia này được gặp các chuyên gia y tế khi những mụn rễ cây bắt đầu mọc ra ngoài tay và chân sau khi anh bị một vết cắt ở đầu gối trong một tai nạn hồi thiếu niên.


Sau khi xét nghiệm các mẫu thương tổn và máu của Dede, bác sĩ Anthony Gaspari thuộc trường đại học Maryland kết luận, bệnh do loại virus u nhú ở người (HPV) gây ra. Đây là một dạng nhiễm trùng thông thường thường gây ra những mụn cóc nhỏ trên người của bệnh nhân. Do Dede bị một khiếm khuyết hiếm về gene, khiến hệ miễn dịch bị cản trở và do đó cơ thể của người này không thể ngăn chặn các mụn cóc.

Được các bác sĩ tiêu diệt các mụn cóc ở mặt, chân và tay, hiện Dede đã có thể sống độc lập kể từ thời niên thiếu. Sau 9 cuộc phẫu thuật, người đàn ông này được phép rời bệnh viện tại Tây Java.

Người san hô

Năm 2009, Lin Tianzhuan, biệt danh là người san hô, đã được phẫu thuật thành công nhằm trị dứt một chứng bệnh hiếm. Căn bệnh khiến toàn cơ thể của người đàn ông này được phủ bằng những thứ giống như vỏ sò.


Lin Tianzhuan, 38 tuổi, người ở nam Trung Quốc, phát hiện những thứ kỳ quái mọc trên tay và chân từ năm 13 tuổi. Lin kể: "Ban đầu, chỉ có vài cái vẩy cứng nên tôi cố dùng thuốc kháng sinh và kem. Nhưng, mọi việc không khá lên mà thay vào đó ngày càng tồi tệ.

Chúng lớn hơn và lan khắp chân, tay, lưng và thậm chí cả trên đầu. Tôi sợ mình trở thành một cục đá và điều đó quả là đáng sợ. Dần dần, những cái vảy dày hơn và tôi không thể gập tay hay chân. Thật kinh hoàng. Nếu phải ra ngoài, tôi quấn chặt mình trong chăn vì nếu không, mọi người sẽ hét lên khi nhìn thấy tôi".

Thông mọc trong phổi


Năm ngoái, các bác sĩ phẫu thuật Nga cho biết, đã phát hiện được một cây thông cao khoảng 5cm mọc trong phổi một người đàn ông. Sự phát hiện lạ lùng này xảy ra khi các bác sĩ mổ Artyom Sidorkin, 28 tuổi, để cắt cái mà họ cho là u. Sidorkin cho biết, bị đau dữ dội ở ngực và ho ra máu. Các bác sĩ cho rằng người đàn ông này bị ung thư.

Các chuyên gia y tế cho rằng Sidorkin đã hít phải một hạt thông và sau đó nó nảy mầm và mọc thành một cây nhỏ trong phổi.

Cậu bé vảy cá

Tháng 3/2010, bé trai 14 tháng tuổi, Song Sheng chào đời mà không có một cái lỗ chân lông nào. Chỉ vài ngày sau khi được sinh ra, trên cơ thể của bé bắt đầu phát triển những chiếc vảy cá. Các bác sĩ tin rằng cậu bé ở Jinhu, đông Trung Quốc này bị một khiếm khuyết về gene rất hiếm, làm cơ thể cậu không thể tự làm mát. Người địa phương gọi Song Sheng là cậu bé cá.


Tai mọc trên cẳng tay

Stelios Arcadiou, một nghệ sĩ, người gắn một chiếc tai nhân tạo lên cẳng tay trái, đã phô diễn "tạo vật lạ lùng" này cho những người tham gia lễ hội Edinburgh vào năm ngoái. Arcadiou, còn gọi là Stelarc, đã cấy một cái tai lên cẳng tay trái vào năm 2006.


Những sinh vật ghê rợn nhất từng xuất hiện trên trái đất

- 1. Lợn mặt khỉ

Nếu nghe tên hẳn bạn sẽ rất ngạc nhiên vì: "Tại sao lợn lại lai với khỉ nhỉ?" Thật kỳ quặc phải không nào. Thậm chí hiện thực còn... kinh dị hơn bạn tưởng nhiều, dưới đây chính là em lợn mặt khỉ.
Lợn mặt khỉ

Chú lợn kỳ dị này có xuất xứ từ làng Fengzhang, thị trấn Xiping, Trung Quốc, nó là một động vật có khuôn mặt của khỉ với trán phồng, mắt và mõm rất nhỏ nằm gần nhau. Đặc biệt hai chân trước của nó ngắn hơn hai chân sau rất nhiều khiến nhiều người chắc mẩm nó là một con khỉ. Con vật tội nghiệp này có bốn người anh em (đều rất bình thường) trong đàn lợn nái mới sinh.


"Nó rất sợ hãi và hay lẩn tránh moi người. Chỉ cần nhìn vào mắt nó cũng có thể thấy được nó đang sợ hãi đến mức nào. Sẽ không có ai muốn mua nó mất vì trông nó thật kỳ dị", chủ sở hữu Feng Changlin nói với tờ báo Oriental.

Tuy nhiên, chú heo này lại khiến cho ngôi làng Xiping trở nên nổi tiếng, ngày đêm nhộn nhịp người đến và đi chỉ để được chiêm ngưỡng và chụp ảnh chú heo kỳ lạ. Những thành viên trong gia đình giờ không còn thấy ghê tởm chú heo tội nghiệp này. "Con trai của tôi rất thích chơi với nó. Nó không cho ai đến gần nó, thậm chí nó còn cho chú lợn này uống sữa." - bà Feng nói.

2. Chú dê có 7 chân

Chú dê tội nghiệp này sinh ra tại New Zealand với ba chân phía sau và hai chân sau hai chân chính ở phía trước. Những chiếc chân thừa hoàn toàn vô dụng, thậm chí nó còn gây ảnh hưởng không nhỏ tới chú dê mới sinh, việc đi lại của nó cực kỳ khó khăn.
Chú dê có 7 chân

"Dê mẹ đã rất khó khăn khi đẻ chú dê này. Thấy vậy, tôi dùng tay và giúp kéo nó ra. Khi nhìn thấy chú dê con, tôi thực sự rất hoảng hốt", cô Song - chủ của con dê - cho biết. "Đây là lần đầu tiên tôi thấy một con vật kỳ dị thế này." Mặc dù những cái chân thừa không khiến cho sức khỏe con dê gặp trục trặc, thậm chí, nó còn có trái tim khỏe mạnh.

3. Quái vật lạ ở bờ biển Montauk

Đây là một con quái vật trông rất đáng khiếp sợ. Nó trôi dạt vào khu vực Montauk, ven biển Long Island New York, Mỹ vào năm 2008. Nó mang thân hình giống một chú chó nhưng lại không hề có lông, răng, thay vào đó là mỏ. Con quái vật này đã gây xôn xao dư luận, trí tò mò của người dân, cũng như những nhà khoa học. Tuy nhiên, vì chưa điều tra được điều gì về con quái vật này nên mọi người đặt cho nó cái tên "quái vật Montauk".
sinh vật lạ ghê rợn
sinh vật lạ ghê rợn


4. Quái vật mặt rái cá, mặt lợn rừng

Đây cũng là một loài động vật trên cả kỳ dị với sự lai tại còn quái dị, bất thường hơn cả chú lợn mặt khỉ. Sinh vật này được phát hiện ở dưới hồ tại thị trấn Kitchanuhmaykoosib, Ontario, Canada. Nó có bộ lông đen nâu dài, phần đầu, mặt, chân nhẵn, không hề có lông. Mặt của nó giống lợn rừng với chiếc mũi to hơi giống mũi chó và bộ răng không giống lợn rừng không lẫn vào đâu được.
Quái vật mặt rái cá, mặt lợn rừng

Hai y tá trong vùng đã tìm thấy con quái vật này khi họ đang dắt chó đi dạo quanh hồ, con chó của họ đã liên tục sủa khi thấy có mùi lạ bốc lên từ dưới hồ, 2 người y tá cùng con chó khi đó đã kéo con vật dưới hồ lên và thấy nó thật quái dị, ngay lập tức họ đã chụp ảnh lại con quái vật này.


Sau khi chụp bức ảnh này, 2 y tá đã vội vã bỏ về. Khi những người dân địa phương quay lại chỗ tìm thấy con vật thì nó đã biến mất. Sinh vật lạ kỳ không rõ nguồn gốc này làm cho người ta liên tưởng đến quái vật Montauk vừa được nêu ở trên.

5. Sinh vật kỳ lạ ở Nga

Đây là một sinh vật cực kỳ dị. Nó được tìm thấy ở một con mương nước Nga. Trông nó rất giống một con cá đuối nhưng thực ra chúng không có họ hàng gì với loài cá này. Với thân hình dài thon dần về phía đuôi với những vân ngang như rắn. Nhưng đến khi nhìn thấy phần đầu của sinh vật này mới đáng khiếp sợ: cái đầu của nó như là một con sam với vỏ dày cứng chắc gắn vào. Nếu vì tò mò, hay lật con sam lai rắn này lên và bạn sẽ ngay lập tức... sởn gai ốc bởi hơn 20 cái chân bé đang cử động.


Lợn mặt khỉ


6. Quái vật biển to sụ

Một sinh vật cực cực cực... kinh khủng đã dạt vào bờ biển Guinea. Sinh vật này có tứ chi, một cái đuôi và bộ lông... cực kỳ dài và khủng khiếp. Trên lưng của sinh vật này có những thứ cũng kỳ dị như là vảy bong ra, đen kịt... Với cái mồm rộng ngoác, nó làm vô số người hoảng sợ bỏ chạy.




Các nhà khoa học sau khi xem xét đã kết luận hiện giờ không có bất cứ manh mối nào để xác định chủng loài của nó.

7. Con cá địa ngục

Người ta gọi đây là con cá địa ngục chắc cũng do khuôn mặt... thần chết của nó. Nếu nhìn chính diện, khuôn mặt cá địa ngục trông thật giống một... chú lừa. Thân cá địa ngục khá là xương xẩu với một lớp vảy màu nâu. Những cái vây của nó khá giống cá bình thường, chỉ khác là trên lưng có một vật màu trắng nhọn hoắt, hơi giống một cái sừng.




Một điều bất thường nữa là cá địa ngục có vẻ to hơn cá bình thường. Tất nhiên, vẫn chưa có kết luận gì từ phía các nhà khoa học.

8. Sinh vật... không biết tên

Đây là một sinh vật phải nói là kỳ lạ nhất trong tất cả các sinh vật kỳ lạ. Ta không thể xác định được nguồn gốc, chủng loài thậm chí còn không biết nó có mắt, mũi, mồm không và nếu có thì ở đâu. Đây là bức ảnh do một người dân đi dạo trên bờ biển và tình cờ nhìn thấy sinh vật này trôi từ ngoài biển vào. Những cái... râu hoặc là chân của chúng liên tục cử động. Vật thể lạ màu trắng trông cứ như là con sò, con ngao vậy.
sinh vật lạ ghê rợn


9. Quái vật Chupacabra?

Chupacabra (theo tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là con vật hút máu dê) là một con quái vật bí ẩn mang màu sắc huyền thoại. Nó là nỗi kinh hoàng đối với những người dân sinh sống tại một số khu vực ở châu Mỹ và Puerto Rico.
Quái vật Chupacabra

Thế nhưng vào ngày 24/03/2010, tại địa phận thành phố Suining, phía đông nam tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, một người dân đã bắt được một con vật rất giống với mô tả của Chupacabra.

Con vật này có màu xám, nhưng khác với Chupacabra, nó không tấn công dê mà nhắm đến gà. Tiếng lũ gia cầm kêu đã đánh thức ông Ke Suying, chủ nhân đàn gà. Ông nhìn thấy một con thú ăn thịt đang cắn xé lũ gà hoảng loạn. Ông Ke Suying cố gắng đuổi con thú kỳ lạ bằng 1 cây gậy nhưng không thành công. Cuối cùng nhờ có sự giúp đỡ của hàng xóm, họ đã bắt nhốt được con thú vào lồng.


Con thú có vẻ ngoài như được trộn lẫn giữa chuột, kangaroo và chó với những cái vuốt rất lớn. Nó dài khoảng 60cm, đuôi dài tầm 30cm. Khi dân làng cho nó rau và thịt, nó nhai ngấu nghiến. Mọi người đều mô tả rằng nó cực kỳ hung dữ.

Phần lớn lông mao trên người nó đều rụng chỉ còn một ít ở lưng và chi trước. Tuy nhiên, điều bị ẩn này đã được khám phá. Kong Huazhen thuộc văn phòng Daying Forestry, Tứ Xuyên đã lý giải rằng con quái vật Chupacabra này là một con cầy hương bị bạch tạng và rụng hết lông. Sau đó những người dân đã thả nó về rừng. Trong số những con quái vật ở trên đây là con quái vật duy nhất được người ta lý giải về nguồn gốc.

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More